Một Đà Lạt trong tôi rất khác


Với tôi, Đà Lạt đẹp vì buổi sáng mờ sương, vì những ngõ phố nhỏ với những ngôi nhà trồng đầy hoa, vì những con đường uốn quanh bên rừng thông cao vút, vì những mùa hoa mọc dại ven đường, trải dài trên các sườn đồi, vì cái lạnh ngọt, bầu trời trong trẻo... Cái lạnh Đà Lạt dễ chịu đến mức muốn kéo cái tay áo xuống sâu một chút, vờ như đang rét căm căm. Người chỉ khẽ run lên rồi lại thích thú khi cảm nhận rõ rệt vị ngọt trong từng cơn gió.

Hồ Xuân Hương có gì, trông như thế nào?
Nếu nhắc tới Hà Nội, người ta sẽ nghĩ ngay tới hồ Hoàn Kiếm thì ở Đà Lạt có hồ Xuân Hương. Nơi đây không đông đúc lắm, đi hết một vòng khoảng 5km. Buổi sớm dạo mát quanh bờ, nhìn mặt hồ nước lung linh, đứng dưới cái nắng dễ chịu và thấy một bầu trời xanh đến là xanh, xanh đến lạ lùng.


Khu đồi Mộng Mơ
Trước khi đi Đà Lạt, một người bạn nhắn nhủ tôi tới ĐàLạt nhất định phải đến đây. Khu này vắng vẻ nên tôi cũng hứng thú. Người ta trồng hoa ven lối đi, trồng hoa trước khu nhà nghỉ, trồng cả hoa trên mái nhà. Nó thơ đến nỗi cả tên nhà nghỉ cũng thơ: Mimoza, Mai Anh Đào, Đỗ Quyên… hay tên nhà hàng cũng phải là Nhà Hàng Hạnh Phúc. Hẳn là Đồi Mộng Mơ. Ngồi bên ghế đá, dưới tán cây, dưới chân là cỏ xanh, gió reo trong nắng mà không kiềm lòng nổi nên tôi phải mang sổ ra ghi lại đôi ba dòng. Về nhà đọc lại hóa ra trong phút ngắn ngủi ấy đang nhớ ai đó, mà không rõ là ai.

XQ Sử Quán
“Mỗi tờ giấy là một cái cây ngã xuống, xin quý khách vui lòng dùng vừa đủ”. Đố bạn biết câu nói này được ghi chú ở đâu?
Chắc chắn là ở một nơi mà bạn cần phải dùng giấy rồi. Đó là câu nói được dán trên cửa ở khu nhà vệ sinh tại XQ Sử Quán, nơi dùng để trưng bày những bức tranh thêu tuyệt đẹp. Vì vào đây không có hướng dẫn viên nên bản thân tôi cũng không hiểu lắm về nó. Nhưng khu này được chia ra thành nhiều phòng, nào là Căn phòng của mẹ, Căn phòng trở về quê hương, Lối đi dành cho tuổi thơ, … Mọi thứ vừa ám ảnh, vừa cứa vào tận sâu trong mỗi con người.
Nếu có thời gian thì bạn nên tìm hiểu kỹ hơn về XQ Sử Quán và câu chuyện đằng sau những bức tranh thêu.

Tới con đường ven hồ Tuyền Lâm
Tới Đà Lạt, chúng tôi bỏ lỡ mất chỗ này vì nó rất đẹp. Hồ Tuyền Lâm nước không xanh như nước sông Đà nhưng khi dừng chân ngắm hồ, bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng đứng lặng như đang tương tư thả hồn vào mây gió và con nước. Chỉ hơi buồn là người ta đang xây khu resort ở đó, buồn hơn là người ta phá rừng để xây. Đến đây, tôi dường như không muốn về nữa. Những con đường khiến tôi muốn đi mãi không dừng chân. Cảm giác bất tận. Đúng rồi, những con đường ấy cho chúng tôi cảm giác bất tận.

Cả con đường đi qua những hẻm nhỏ
Nếu chịu khó đi vào những con hẻm, các bạn sẽ gặp những ngôi nhà biệt thự đầy hoa. Những ngôi nhà nhỏ cũng nhiều hoa. Những ngôi nhà ở trên cao, những ngôi nhà ở dưới thấp. Hình như người ta xây nhà không phải chỉ để ở, mà để ngắm, để làm bạn và trò chuyện. Nhà nào cũng đẹp tới nỗi tôi muốn chuyển vào đây và xây một ngôi nhà như thế.

Con người Đà Lạt

Con gái Đà Lạt vừa sang, vừa đẹp, vừa kín đáo và luôn lễ phép. Con gái Đà Lạt ít nói, hơi có chút nhút nhát. Người Đà Lạt lịch thiệp, đàn ông ra đường cũng mang giày cẩn thận. Nói chung là người Đà Lạt tỉ mỉ và hiền như những bông hoa.
Reactions:

Nhận xét&Bình luận

| Copyright © 2014 Du lịch Đà Lạt: Dịch vụ tour du lịch Đà Lạt giá rẻ